. Tất cả lại đây, dưới này..." 
Cả đội chúm chụm lại bên rìa sân đấu, dưới một tán dù rộng, Harry gỡ kiếng ra chùi vội chùi vàng vào tấm áo chùng của nó. 
"Điểm số ra sao rồi?" 
Wood nói: 
"Chúng ta trên được năm chục điểm. Nhưng mà nếu chúng ta không sớm bắt được trái banh Snitch, thì chúng ta sẽ phải chơi tới khuya luôn." 
Harry bực tức vẫy cặp kiếng của nó: 
"Với cặp kiếng này em không thể có một cơ hội nào hết." 
Đúng ngay lúc đó, Hermione xuất hiện kề bên vai của Harry. Cô bé che tấm áo khoác bên trên đầu và mặt rạng rỡ một cách không thể hiểu được. 
"Harry, mình có một ý kiến! Đưa cặp kiếng của bồ đây, mau lên!" 
Harry đưa kiếng cho Hermione và, trước những đôi mắt ngạc nhiên của cả đội, Hermione gõ cây đũa phép lên cặp kiếng và hô: 
"Impervius!" 
Cô bé đưa trả kiếng cho Harry, nói: 
"Đây! Chúng ta sẽ gạt nước ra cho mà xem!" 
Trông Wood có vẻ như muốn hun chụt cô bé. Anh ta khàn khàn gọi vói theo Hermione khi cô bé mất hút vào đám đông: 
"Xuất chúng! Được rồi, toàn đội, tiếp tục chiến đấu!" 
Bùa chú của Hermione quả là linh nghiệm. Harry vẫn còn tê cóng vì lạnh, vẫn ướt nhèm nhẹp hơn bao giờ hết, nhưng nó đã có thể nhìn thấy. Đầy tràn lòng quyết tâm mới, Harry thúc cây chổi thần của nó phóng xuyên qua không gian hỗn loạn bão tố, trợn mắt nhìn ngó mọi hướng để tìm trái banh Snitch, né tránh trái Bludger, chuồi xuống phía dưới Diggory khi anh chàng này lao về hướng ngược lại... 
Lại vang lên một chuỗi sấm rền nữa, theo sau đó là tia chớp hình chĩa ba. Trận đấu này càng lúc càng trở nên nguy hiểm. Harry phải mau chóng bắt cho được trái banh Snitch... 
Harry xoay cán chổi, định quay đầu lại hướng về phía trung tâm sân đấu, nhưng ngay lúc đó, một tia chớp nhá lên rọi sáng khán đài, và Harry nhìn thấy một cái gì đó làm cho nó hoàn toàn tản thần bạt hồn vía: bóng của một con chó đen lông xù bự chảng in rõ trên nền trời, bất động ở tuốt trên hàng ghế trống trên cao nhứt. 
Bàn tay tê cóng của Harry vuột khỏi cán chổi và chiếc Nimbus chúc xuống cả thước. Lắc đầu gạt đi mớ tóc trán ướt đẫm, Harry liếc nhìn lại khán đài. Con chó đã biến mất. 
Tiếng gào giận dữ của Wood vang lên từ cột gôn của đội Gryffindor: 
"Harry! Harry! Ở đằng sau em đó!" 
Harry ngơ ngác nhìn quanh. Cedric Diggory đang phóng vọt lên sân đấu, một trái banh vàng nhỏ xíu đang sáng lấp lánh trong khoảng không đầy mưa gió giữa anh ta và Harry... 
Với một cái thót tim hoảng loạn, Harry ép sát mình vô cán chổi và lao về phía trái banh Snitch. Mưa quất vào mặt Harry khi nó gầm gừ với chiếc Nimbus 2000: 
"Cố lên! Nhanh hơn!" 
Nhưng có một cái gì đó bất thường xảy ra. Một sự im lặng kỳ quái vừa phủ chụp xuống vận động trường. Gió, dường như mạnh hơn bao giờ hết, cũng thôi gào thét. Làm như thể ai đó vừa vặn tắt âm thanh, như thể Harry bỗng nhiên điếc đặc... Cái gì đang xảy ra vậy? 
Và rồi một đợt sóng lạnh quen thuộc khủng khiếp tràn qua nó, thấu vào bên trong nó, ngay khi nó nhận ra cái gì đang chuyển động trên sân đấu bên dưới. 
Trước khi nó có thì giờ để suy nghĩ, Harry đã rời mắt khỏi trái banh Snitch để nhìn xuống. 
Ít nhứt một trăm viên giám ngục Azkaban đang đứng phía dưới, bộ mặt dấu kín của họ đều hướng lên nhắm vào Harry. Như thể nước băng đang dâng ngập trong lồng ngực Harry, cắt nội tạng nó thành từng lát. Và rồi nó lại nghe thấy lần nữa điều đó... tiếng ai đó đang gào thét, gào thét bên trong đầu Harry... tiếng một người đàn bà... 
"Đừng giết Harry! Đừng giết Harry! Xin đừng giết Harry!" 
"Tránh ra, con ngốc tránh ra ngay." 
"Đừng giết Harry! Xin làm ơn giết tôi đi, tôi xin thế mạng." 
Sương mù trắng xoá, xoáy tít và lạnh cóng đang tràn ngập đầu Harry. Nó đang làm gì đây? Tại sao nó bay? Nó cần giúp đỡ người đàn bà đó... bà sắp chết... bà sắp bị giết... 
Harry té nhào xuống, nhào xuống xuyên qua màn sương mù băng giá. 
"Đừng giết Harry! Làm ơn rủ lòng từ bi xin mở lòng từ bi." 
Một giọng cười vang lên chói lói, tiếng người đàn bà gào thét, và Harry không còn biết gì nữa. 

***** 
"May mà mặt đất rất êm." 
"Tôi tưởng nó chết là cái chắc ." 
"Vậy mà đến mắt kiếng của nó cũng không bị gãy ." 
Harry có thể nghe được những giọng nói thì thầm, nhưng chẳng thể hiểu được gì cả . Nó không có một chút manh mối gì về việc nó đang ở đâu, hay làm cách nào mà nó đến được nơi đó, hay nó đã làm gì trước khi nó đến đó . Tất cả những gì nó biết được là mỗi chút mỗi phân của cơ thể nó đều đang đau đớn như thể bị dần nhừ. 
"Đó là cảnh tượng dễ sợ nhứt mà tôi từng nhìn thấy trong đời ." 
Dễ sợ nhứt ... Cảnh tượng dễ sợ nhứt ... những hình bóng đen hù trùm nón ... lạnh buốt ... tiếng gào thét ... 
Mắt Harry chợt mở ra. Nó đang nằm trong bệnh thất . Các cầu thủ đội Quidditch của nhà Gryffindor lấm lem bùn sình từ đầu đến chân đang xúm xít quanh giường của Harry. Ron và Hermione cũng có mặt ở đó, trông ướt lướt thướt như vừa mới ra khỏi hồ bơi. 
"Harry! Em thấy sao rồi ?" 
Đó là tiếng reo của Fred, anh chàng có vẻ cực kỳ trắng xác dưới lớp sình đen. 
Trí nhớ của Harry dường như được phục hồi nhanh chóng . Tia chớp ... Hung tinh... trái banh Snitch... và những viên giám ngục Azkaban... 
Harry hỏi: 
"Chuyện gì đã xảy ra vậy ?" 
Nó bật ngồi dậy đột ngột đến nỗi mọi người há hốc mồm ra. Fred nói: 
"Em té xuống từ ... để coi... ắt phải từ độ cao mười sáu thước ." 
Alicia vẫn còn run: 
"Tụi này tưởng bạn chết rồi ." 
Hermione thốt ra một tiếng thút thít nho nhỏ, hai mắt cô bé đỏ ngầu . 
Harry hỏi: 
"Nhưng còn trận đấu . Chuyện gì đã xảy ra? Chúng ta có đấu lại không?" 
Không ai nói gì cả . Sự thật khủng khiếp chìm sâu trong Harry như một hòn đá chìm xuống đáy ao. 
"Chúng ta đâu có ... thua hả ?" 
George nói: 
"Diggory bắt được trái banh Snitch. Ngay sau khi em té xuống . Lúc đó anh ta không nhận thấy điều gì đang xảy ra. Khi anh ta nhìn lại và thấy em nằm trên mặt đất, ảnh tìm cách hủy bỏ kết quả . Ảnh muốn thi đấu lại . Nhưng họ đã chiến thắng một cách sòng phẳng trung thực ... Ngay cả anh Wood cũng phải công nhận ." 
Harry bỗng nhận ra Wood không có mặt ở trong đám người đứng chung. 
"Anh Wood đâu rồi ?" 
Fred đáp: 
"Ảnh còn ở trong buồng tắm . Coi bộ ảnh muốn tự dìm mình cho chết đuối luôn." 
Harry gục mặt vào đầu gối của nó, hai bàn tay nó ghị chặt mớ tóc rối . Fred ôm vai nó lay một cách thô bạo: 
"Không sao đâu, Harry, trước đây em chưa bao giờ bỏ lỡ một trái banh Snitch nào mà ." 
Geroge nói: 
"Phải có một lần em bắt hụt nó chứ!" 
Fred lại nói: 
"Cũng chưa kết thúc hẳn. Chúng ta chỉ thua một trăm điểm, đúng không? Cho nên nếu Hufflepuff thua Ravenclaw, và chúng ta thắng Ravenclaw và Slytherin..." 
George nói: 
"Hufflepuff sẽ phải thua ít nhứt hai trăm điểm ." 
"Nhưng nếu họ đánh bại Ravenclaw..." 
"Không đời nào . Ravenclaw giỏi lắm . Nhưng nếu Slytherin thua Hufflepuff..." 
"Tất cả tùy thuộc vào điểm số mà thôi... đằng nào cũng cách biệt nhau một trăm điểm ..." 
Harry nằm đó, không nói một lời . Tụi nó đã thua... lần đầu tiên, kể từ khi Harry tham gia đội bóng, nó đã thua một trận đấu Quidditch. 
Mười phút sau hay khoảng đó, bà Pomfrey đến bảo đội banh ra ngoài để cho Harry được yên tịnh . Fred nói: 
"Lát nữa tụi này sẽ lại thăm em. Đừng tự dằn vặt mình, Harry à . Em vẫn là Tầm thủ giỏi nhứt mà đội mình từng có từ trước tới nay." 
Đội bóng kéo nhau đi ra ngoài, để lại dấu sình đằng sau. Bà Pomfrey đóng cánh cửa sau lưng chúng, vẻ mặt không hài lòng chút nào . Ron và Hermione đi tới gần giường Harry. Hermione nói giọng run rẩy: 
"Thầy Dumbledore giận hết sức . Mình chưa từng thấy thầy giận như thế bao giờ . Thầy chạy vô sân đấu khi bồ té ngã, thầy giơ đũa phép lên nên bồ chỉ đáp là đà xuống khi chạm mặt đất . Sau đó thầy quay đầu đũa phép chĩa vào những viên giám ngục Azkaban, bắn vô họ cái gì đó trắng lóa như bạc . Họ rời khỏi sân vận động ngay ... Thầy rất giận chuyện họ vượt vô sân trường, tụi mình từng nghe thầy nói ..." 
Ron tiếp lời: 
"Thầy Dumbledore làm bùa phép đặt bồ lên một cái băng ca rồi đi về trường với cái băng ca đó lơ lửng bay theo thầy . Ai cũng tưởng bồ đã ..." 
Giọng Ron nhỏ đi, bỏ lửng câu nói, nhưng Harry không để ý . Nó đang mải suy nghĩ về điều mà những viên giám ngục Azkaban đã làm đối với nó ... về tiếng gào thét . Nó ngước lên thấy Ron và Hermione nhìn nó lo lắng đến nỗi nó phải nhìn quanh tìm một đề tài cụ thể nào đó để nói: 
"Có ai lượm lại chiếc Nimbus của mình không?" 
Ron và Hermione liếc nhau một cái thật nhanh. 
"Ơ..." 
Harry hết nhìn đứa này tới đứa khác: 
"Chuyện gì ?" 
Hermione ngập ngừng nói: 
"Ờ... khi bồ té xuống, chiếc Nimbus bay đi." 
"Rồi sao?" 
"Và nó đụng... nó tông vô... Ôi, Harry ơi... nó tông vô cây Liễu Roi." 
Ruột gan Harry cồn cào. Cây Liễu Roi là một cổ thụ hung bạo vô cùng, đứng chơ vơ một mình giữa sân trường. 
"Rồi sao?" 
Nó hỏi mà sợ điếng người cái câu trả lời. Ron nói: 
"Ờ, bồ biết cây Liễu Roi mà Nó ... nó đâu có ưa bị tông!" 
Hermione nói giọng lí nhí: 
"Giáo sư Flitwick vừa thu gom cây chổi về trước khi bồ tỉnh dậy." 
Một cách chậm rãi, cô bé cầm lấy một cái túi xách đặt cạnh chân, trút hết bên trong ra hàng tá que gỗ vụn với những cành nhánh con con trên giường. Đó là những gì còn lại của cây chổi thần trung thành của Harry giờ rốt cuộc đã bị hạ gục. 
Chương 10 

BẢN ĐỒ CỦA ĐẠO TẶC 



Bà Pomfrey khăng khăng bảo là Harry phải nghỉ ngơi trong bệnh thất cho đến hết cuối tuần. Harry không phàn nàn hay tranh cãi gì, nhưng nó nhất định không chịu để cho bà Pomfrey quẳng đi mớ tàn tích của chiếc Nimbus 2000. Nó biết nó làm vậy là ngu ngốc, biết là không trông mong gì sửa chữa vá víu gì được chiếc Nimbus 2000 nữa, nhưng nó vẫn không thể không giữ những tàn tích đó lại; nó có cảm giác như nó vừa mất người bạn thân thiết nhứt. 
Khách khứa đến thăm Harry nườm nượp, ai cũng cố làm cho nó phấn khởi lên. Lão Hagrid gởi tặng nó một bó bông sâu tai giống như những cái bắp cải vàng khè. Và Ginny, đỏ mặt thẹn thùa, đến thăm với một tấm thiệp chúc "mau bình phục" mà cô bé tự làm lấy. Tấm thiệp ấy cứ hát lên eo éo trừ khi Harry nhét dưới tộ trái cây. Đội Gryffindor trở lại thăm Harry vào sáng chủ nhật, lần này có Woo